Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

“Bố ơi, bố đi đâu đấy?”
“Bố đi mua kẹo nhiều màu cho con, có màu xanh, màu đỏ, và cả màu hồng mà con thích nữa”.
Ngày ấy còn bé quá, con chỉ ngây thơ cảm nhận việc bố đi nước ngoài là đi chơi ở đâu đó, và sẽ mua quà cho con. Bố đi xuất khẩu lao động để kiểm tiền xây nhà mình. Và 5 năm cứ trôi qua như thế.
***
“Bố ơi, bố đi đâu đấy?”
“Bố đi Libya”
Sau gần một năm, mọi chuyện không được suôn sẻ, Libya xảy ra chiến tranh, tất cả lao động phải về nước. Bố đi bằng một tàu lớn nào đó, tận tháng liền, bạt vô âm tín. Cả ba mẹ con lo lắng, hồi hộp dõi theo thời sự, thỉnh thoảng xem dự báo thời tiết lại tự hỏi tàu của bố có qua vùng bão ấy không.
Cuối cùng bố cũng về, trong niềm hạnh phúc vỡ òa của con. Bố kể biết bao nhiêu chuyện xảy ra trên đường chạy nạn, trên tàu nữa. Niềm vui lớn nhất của con lúc ấy chính là bố được khỏe mạnh trở về đoàn tụ với gia đình.
***
“Bố ơi, bố đi đâu đấy?”
“Bố đi Qatar.”
“Ở đó thời tiết khắc nghiệt lắm ạ, không được mát như Libya do gần biển đâu ạ. Với cả giờ bố không còn được khỏe như trước nữa, sang đó nhỡ chẳng may… thì sao? Hơn nữa việc xây dựng cũng vất lắm…”
“Bố sẽ ổn mà. Bây giờ con học đại học, còn em con học cấp 3 rồi, sẽ phải có nhiều khoản lắm. Bố đi kiếm tiền nuôi các con. Các con phải học cho tốt đấy, và giúp đỡ mẹ con nữa. Hai năm nữa là bố về, khi đó con cũng là sinh viên năm ba rồi. Lúc ấy con nhớ ra đón bố, và cho bố thấy những gì con đã làm được trong hai năm qua nhé!”.
Bố cúp máy, tiếng tút tút vọng lại, con nghẹn ngào, ghét bản thân đã làm cho bố phải xa quê hương, đến nơi đất khách quê người.
***
“Bố ơi, bố đi đâu đấy?” . Bố đi nhưng vẫn ở trong trái tim con ấy thôi, nâng cánh cho con bay vào giấc mơ, cho con một bầu trời rộng mở.
———————————
“Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau. Bố hứa sẽ chăm sóc bà ấy thật tốt dù nhiều lúc bố muốn ngủ thiếp đi bên cạnh bà ấy, nhưng bố sẽ thức, thức đến chừng nào bà ấy còn thở”.

Bố là người học cao, những câu nói triết lý đó tôi đã nghe quá quen, nhiều lúc tôi để nó từ tai này sang tay kia cho nhẹ đầu, nhưng rất tự nhiên, nó trở thành những bậc thang vững chắc dẫn tôi đi trên con đường đời. Câu nói lần này của bố làm tôi khóc, khóc vì thấy mình vẫn còn bé quá trong ánh mắt bố, khóc vì vừa thấy một con nhỏ được bố tiếp thêm sức mạnh.

Tác giả: Cherry, Huyền Trân, Bích Nguyễn
Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay
Thực hiện: Hằng Nga
Thiết kế: Hương Giang
————————–
📻 Blog Radio – Phát thanh xúc cảm của bạn!
👉 Subscribe:

Follow Blog Radio:
🌏
👍
👍
📷

Contact Blog Radio
📧 blogradio@vnnplus.vn
☎ (+84) 24 37725502, ext. 128

© Blog Radio – VNNPLUS; JSC. All rights reserved
✖ Do not copy or re-up.
👆 If you have any questions or complaints about copyright, please contact Blog Radio.

#blogradio #blogradiovn #yeublogradio #radio #radiotinhyeu #radiotruyen #truyenaudio #truyenngan #audiobook #podcast

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *