Blog Radio 488: Yêu chậm thôi để thấy bình yên

Không cần buông một lời chia tay dứt khoát, tình cảm giữa chúng tôi đã đứt quãng từ lâu, thời gian đã tàn nhẫn xóa nhòa hết mọi mối liên kết giữa tôi và em. Gần hai năm trời tiếp tục ròng rã tôi chỉ biết lao vào những cuộc tình chớp nhoáng để chứng minh rằng, cảm xúc và khoảnh khắc mới tôi tạo ra có thể lấp đầy khoảng trống khi không có em, rằng vẫn có rất nhiều cô gái có thể thay thế vị trí của em trong cuộc đời tôi. Chứng minh cho cả thế giới biết rằng vật chất có thể lấp đầy những khoảng trống mà tình cảm không thể. Cái con người ta theo đuổi chỉ nên là tiền bạc, chứ không phải là tình yêu phù phiếm. Nhưng rồi thì, dù có đến với bao nhiêu cô gái, cố gắng kí biết bao nhiêu bản hợp đồng nhiều con số, cái cảm giác hạnh phúc an yên vẫn chẳng thể quay lại với tôi
Tôi nhớ da diết khoảnh khắc em vòng tay ôm tôi thật chặt từ phía sau và thì thầm:
– Anh có biết không, em rất thích thành phố này, vì nơi đây đã đưa chúng ta đến với nhau. Em muốn ở lại mảnh đất này, vì em rất biết ơn nó.
– Hãy luôn làm những việc khiến em thấy vui.
– Anh! Những lúc như thế này, em lại ước thành phố cứ tắc đường lâu hơn một chút, đèn đỏ lâu hơn một chút, vì như thế em mới có thể ở gần anh thêm chút nữa. Chỉ cần đèn xanh vụt lên, anh sẽ lao đi, sẽ biến mất, sẽ rời xa em.
Ngày đó, tôi cứ ngỡ em chỉ nói vu vơ. Nhưng khi bình tâm lại, tôi mới thấy mình đã vô tình đánh mất đi thứ đáng trân trọng nhất. Tôi chú tâm vào sự nghiệp, vào công việc, tôi đã nghĩ em sẽ cảm thông cho tôi, nhưng sau này tôi mới nhận ra chính tôi đã vịn vào cái sự cảm thông đó để ngang nhiên vô tâm, hờ hững với em.
Bây giờ em đã trở thành một nhà báo, đã có thể thực hiện được ước mơ đi khám phá những mảnh đất xa lạ. Nhưng, chỉ có một mình. Tôi đã không giữ lời hứa, đã để em một mình thực hiện ước mơ của cả hai đứa. Em vẫn độc thân, vẫn chưa chịu mở lòng với bất kì ai. Nhưng em cũng chẳng hề đến gần tôi như trước nữa. Ngày ngày nối tiếp nhau trôi qua chỉ như cái chớp mắt của thời gian. Còn đối với em nỗi nhớ kéo dài đến từng khoảng khắc. Em đi qua những ngày không tôi thật lặng lẽ. Vì em sợ làm phiền tôi. Vì em sợ tự làm tổn thương chính mình.
© Ngược nắng – blogradio.vn
Giọng đọc: Phương Dung, Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
————————–
📻 Blog Radio – Phát thanh xúc cảm của bạn!
👉 Subscribe:

Follow Blog Radio:
🌏
👍
👍
📷

Contact Blog Radio
📧 blogradio@vnnplus.vn
☎ (+84) 24 37725502, ext. 128

© Blog Radio – VNNPLUS; JSC. All rights reserved
✖ Do not copy or re-up.
👆 If you have any questions or complaints about copyright, please contact Blog Radio.

#blogradio #blogradiovn #yeublogradio #radio #radiotinhyeu #radiotruyen #truyenaudio #truyenngan #audiobook #podcast

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *